Hong sợi tóc cong mái nhớ bên đời
Em nhặt mấy sợi nắng rơi
Kéo nhầm dây ký ức...
Con đường này ta từng đi qua phải không anh?
Còn đâu những mùa vàng nghịch ánh chiều rơi thuở ấy
Lần đầu gặp anh, đôi mắt ngây thơ chẳng dám nhìn nhau là vậy
Mà ngờ đâu..con tim bủa vây hình bóng một người..
"Sao ta lại yêu nhau?" Em vẫn hay cười
Anh trả lời: Chắc nhầm dây tơ nguyệt
Lỡ gieo vào tim nhau những điều không ai biết
Thì cần chi lời giải đáp hỡi nàng!
Có lẽ mối duyên tình này đã định từ thuở hồng hoang
Ủ men trăm kiếp rồi mới thành đôi lứa
Và anh nguyện kiếp này đến muôn kiếp nữa
Yêu em..
Yêu đến dại khờ...

Em nhặt đời anh từ hoang hoải đêm mê
Trái tim thôi liêu xiêu rũ chiều quên lối
Như liều thuốc thần tiên cứu người hấp hối
Mang nắng ấm nguyên sơ đến cõi băng hà
Em, đã từng muộn phiền vì những ngày qua
Bởi trái tim anh sao bao la biển sóng
Yêu anh, có lẽ không ít lần em thấy lòng mình chông chênh lắm
Nhưng kì quái thay, không muốn dứt bao giờ...
Cô gái của tôi à. Sẽ chẳng để em phải bơ vơ
Phiến lá khô gói tròn sợi nắng
Em! Vẫn mãi yêu em bằng con tim thầm lặngCon tim được hồi sinh từ liều thuốc là người.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét