***
Nhìn lại những tháng năm đã đi qua
Anh tự hỏi rằng phải chăng là cổ tích
Tình yêu của hai chúng ta đã có những phút giây tưởng chừng bi kịch
Nhưng vẫn diỆu kì từ vụn vỡ hồi sinh...
Ta đã trao tận tim yêu từ cõi lòng mình
Yêu xa, anh hiểu rằng sẽ khó khăn nếu cả hai không gìn giữ
Em đã đặt trọn niềm tin, gửi nhớ vào anh, người thương viễn xứ
Trái tim thật thà, thấu hiểu, bao dung...
Người à, em như cơn mưa từ Địa Đàng tắm mát dải đất khô cằn nứt nẻ miền Trung
Là ánh sáng nguyên sơ xóa nhòa đêm tịch mịch
Người ta hỏi vì sao yêu, anh khùng lên và bảo rằng "Đơn giản là tui thích
Cần quái gì phải có nguyên do..."
Này, người à, em có nhớ bãi biển Quy Nhơn nơi những vần thơ
Anh đã đọc vu vơ mỗi khi em đòi anh cõng em đi trên mép biển
Những con sóng xô bờ trùng khơi như thành tiếng
- Người à, thương mãi nghe em!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét